Sài Gòn – Như chúng tôi đã loan báo tuần trước, cha Albertô Phúc Trần Nhân một linh mục giáo sư lỗi lạc, có những bài viết và nghiên cứu thông minh, sống cuộc sống bình dị và khó nghèo.

Cha Albertô Nhân người gốc giáo phận Phát diệm, là một linh mục trong gia đình có 3 anh em linh mục khác là Trần Phúc Long, Trần Phúc Vỵ, Trần Phúc Vinh Hạnh và có 3 chị em nữ tu. Cha Nhân mới đây về hưu trí tại nhà Dưỡng lão Chí Hòa, sau một cơn đau tim, Cha đã qua đời ngày 17/6 hưởng thọ 82 tuổi và phục vụ trong thiên chức linh mục 56 năm. 

Đám tang của Cha Nhân được tổ chức ngày 18 tháng 6 năm 2014, tại nhà thờ Chí Hòa Sài Gòn, dưới sự chủ sự của Tổng Giám mục Sài Gòn Phaolô Bùi Văn Đọc. Đồng tế trong thánh lễ an táng có bốn vị giám mục từ các giáo phận khác nhau trong cả nước và hơn 200 linh mục. Trong một bài giảng dài, Đức Tổng Giám Mục nói về phẩm chất gương mẫu của cha Albertô như là gương sống hiếm hoi của các linh mục, và là người bạn của tổng giám mục. 

Bài giảng của Đức Tổng Giám Mục Sài Gòn đề cao giá trị hình ảnh của một giáo viên rất quan tâm về tương lai của sinh viên của mình, một linh mục triều, mặc dù không có 3 lời khấn: vâng lời, khó nghèo và khiết tịnh, nhưng Cha Nhân đã thể hiện thực tiễn trong cuộc sống của mình. Cụ thể, Cha Nhân sống nếp sống nghèo, không chấp nhận gì khác ngoài tiền bổng lễ cho giáo dân dâng tặng.

Trong một bài báo được viết bởi anh ta vào năm 2008, tựa đề: Những suy nghĩ về nhân dịp kỷ niệm 50 năm thụ phong linh mục của tôi,” Cha Albertô Phúc Trần Nhân đã nói về những khúc quanh lớn trong đời sống linh mục của ngài. Bài suy nghĩ đó đã được đăng trên VietCatholic ngày 21/12/2008.

Cha Trần phúc Nhân gia đình ở Phát Diệm, nhưng riêng ngài được sinh 25 tháng 11 năm 1932 tại Hải Phòng, Cha Albertô là thứ bảy trong một gia đình mười hai anh chị em, và thuộc gia đình có truyền thống Kitô giáo sâu sắc và đạo đức. Ba của ngài là được Tòa Thánh ban huân chương công đức đầu tiên củac giáo phận Phát Diệm. Trong số các anh chị em thì có tất cả 4 linh mục và 3 nữ tu.

Lúc lên 14 tuổi, chú bé Nhân được theo học lại tiểu chủng viện Phát Diệm, chính Cha Nhân cho biết thời kỳ học tại Tiểu chủng viện: “kỷ luật và đào tạo đạo đức nghiêm ngặt và khắt khe.” Năm 1950, thầy Nhân được Giám mục giáo phận gửi du học ở châu Âu theo học một trường dòng Tên tại Poitiers. Sau khi mãn trường, bề trên gửi thầy đến Roma, theo học tại Trường Đại học Urbano quen gọi là Trường Truyền Giáo Propaganda Fide. Sau 6 năm tu học được thụ phong linh mục vào năm 1959, ngay sau cuộc bầu cử của Đức Giáo Hoàng Gioan XXIII.

Từ năm 1959 đến 1962, cha Nhân học tại Viện Kinh Thánh của Roma, nơi đó ngài được đào tạo vững chắc về khoa chú giải Thánh Kinh và trở nên quen thuộc với một số ngôn ngữ cổ đại, Hy Lạp, tiếng Do Thái, tiếng Aram, v.v.. 

Vào năm 1962, sau năm tháng tại Đất Thánh, Ngài trở về Việt Nam, bắt đầu dạy Kinh Thánh tại đại chủng viện Huế. Các đồng nghiệp của ngài là các linh mục Pháp thuộc Dòng Sulpician mà ngài ngưỡng mộ sự đơn giản và tính gần gũi với sinh viên.

Trong 4 thập niên qua, Cha Nhân là thành phần đắc lực và hoạt động tích cực thuộc Nhóm dịch Phụng Vụ Các Giờ Kinh. Cuộc sống của ngài được dành cho việc giảng dạy tại các đại chủng viện.

Tiếp theo Cha Nhân gia nhập Nhóm dịch Phụng Vụ Các giờ Kinh ngay từ đầu khi thành lập vào năm 1971 trong vai trò dịch thuật và bình luận về Kinh Thánh trong nhóm dịch của Phụng Vụ Giờ ​​Kinh. Cha Nhân liên tục cộng tác với nhóm suốt 39 năm liền cho đến khi qua đời. 

Năm 1974, ngài đến sống trong tu viện Mai Khôi thuộc các Cha Dòng Đa Minh tỉnh dòng Lyon ở Saigòn, mà vẫn tiếp tục đi dậy học tại Đại chủng viện Huế.

Lễ tang lễ của Cha Albertô Phúc Trần Nhân chính là cơ hội để công khai thể hiện sự kính trọng của các đồng nghiệp và các học sinh được ngài huấn luyện từ nhiều thập niên qua.

Vào cuối buổi lễ trước khi chia tay, Cha Pascal Nguyễn Ngọc Tĩnh thuộc Dòng Phanxicô là trưởng nhóm Nhóm dịch Phụng Vụ Giờ ​​Kinh, đã diễn tả tâm tình ghi ơn cha Albertô và cho cử tọa biết sự đóng góp không mệt mỏi và tích cực của cha Albertô Trần Phúc Nhân cho sự thành công của Nhóm. Cha hợp tác với nhóm ngay từ đầu trải qua 39 năm tiếp tục cho đến những giờ cuối cùng của cuộc đời mình. Theo cha Tĩnh, Cha Albertô Nhân không bao giờ sao lãng hay nới lỏng những nỗ lực của mình và tiếp tục nghiên cứu bồi đắp để cho bản dịch được hoàn hảo. Một thành viên khác của bản dịch, Cha André Đỗ Xuân Quế, dòng Ða Minh, người sống gần bốn mươi năm với Cha Nhân nói với khán giả: “Cái chết của ngài là một mất mát lớn đối với chúng tôi! Ngài là một học giả, một nhà nghiên cứu đã góp phần rất lớn vào thành công của nhóm của chúng tôi, đặc biệt là vì kiến ​​thức về ngôn ngữ cổ”.

LM Trần Công Nghị