Pope FrancisHôm 16 tháng Giêng, Phòng Báo Chí Tòa Thánh đã công bố sứ điệp Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi sẽ được cử hành trong toàn thể Giáo Hội vào ngày 11 tháng 5 tới đây.

Sứ điệp đã được Đức Thánh Cha Phanxicô ấn ký một ngày trước đó, tức là ngày 15 tháng Giêng.

Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi đã được Giáo Hội cử hành trong 5 thập kỷ vừa qua. Thật vậy, năm 1964, Đức Thánh Cha Phaolô Đệ Lục đã thiết định việc cử hành Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi vào Chúa Nhật Thứ Tư Mùa Phục sinh.

Sứ điệp Ngày Thế Giới Cầu Nguyện cho Ơn Gọi lần thứ 51 của Đức Thánh Cha Phanxicô có chủ đề “Ơn gọi, chứng tá cho sự thật” trong đó Đức Thánh Cha yêu cầu người Công Giáo hãy “mở lòng chúng ta ra cho những lý tưởng tuyệt vời, cho những điều cao cả” với niềm tín thác rằng Chúa không bao giờ bỏ rơi công nghiệp tay Ngài là chúng ta.

Dưới đây là toàn văn sứ điệp của Đức Thánh Cha Phanxicô:

Anh chị em thân mến,

1. Tin Mừng thuật lại rằng “Chúa Giêsu đã đến các thành thị và làng mạc… Khi thấy đám đông, Người đã chạnh lòng thương vì họ lầm than vất vưởng như bầy chiên không người chăn dắt. Rồi Người phán cùng các môn đệ ‘lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít, vậy anh em hãy xin chủ gặt sai thợ ra gặt lúa về’” (Mt 9:35-38). Những lời này làm kinh ngạc chúng ta vì tất cả chúng ta đều biết rằng trước hết phải cày cấy, gieo hạt, chăm bón, rồi khi thời gian đến thì mới có được một mùa bội thu. Nhưng Chúa Giêsu lại phán “lúa đã chín đầy đồng”. Trước đó, ai đã làm công việc đem lại những thành quả này? Chỉ có một câu trả lời duy nhất: là Thiên Chúa. Rõ ràng cánh đồng mà Đức Giêsu đang đề cập chính là nhân loại, là chúng ta. Và tác động đầy hiệu quả đã giúp sản sinh ra “nhiều hoa trái” là ân sủng của Thiên Chúa, nghĩa là, sự kết hiệp với Người (x. Jn 15:5). Do đó, lời cầu nguyện mà Chúa Giêsu mong muốn nơi Giáo Hội liên quan đến nhu cầu cần có nhiều hơn nữa những người phục vụ cho Nước Trời. Thánh Phaolô, một trong những “cộng sự viên của Chúa”, đã dấn thân không mệt mỏi cho Tin Mừng và cho Giáo Hội. Thánh Tông Đồ, với ý thức của một người đã cảm nghiệm được thánh ý cứu độ của Thiên Chúa huyền nhiệm ra sao trên chính mình, cũng như cách thế mà ân sủng ban đầu trở nên nguồn gốc của mỗi ơn gọi, đã nhắc nhở các tín hữu thành Côrintô rằng: “Anh em là cánh đồng của Thiên Chúa” (1 Cr 3:9). Đó là lý do giải thích về sự kinh ngạc xảy đến trước tiên trong lòng ta khi ngắm nhìn mùa gặt bội thu mà chỉ có Thiên Chúa mới có thể ban cho; rồi tiếp đến là lòng biết ơn vì một tình yêu luôn đi trước chúng ta; và cuối cùng, sự ngưỡng mộ về công trình mà Người đã hoàn thành đòi hỏi nơi ta một sự ưng thuận tự do để cùng hoạt động với Người và cho Người.

2. Nhiều lần chúng ta đã cầu nguyện với những lời của Vịnh gia: “Chính Người là Đấng dựng nên ta, ta thuộc về Người; ta là dân Người, là đoàn chiên Người dẫn dắt” (Tv 100:3); hay “Chúa đã chọn nhà Giacop, dành Israel làm sản nghiệp của Người” (Tv 135:4). Nhưng, chúng ta là “sản nghiệp” của Thiên Chúa không phải theo nghĩa của một thứ chiếm hữu khiến chúng ta trở thành những nô lệ, nhưng đúng hơn là một sự liên kết mạnh mẽ gắn bó chúng ta với Thiên Chúa và với nhau, trong giao ước vĩnh cửu, “vì tình yêu trung tín Chúa tồn tại đến muôn muôn đời” (Tv 136). Trong trình thuật Chúa gọi Giêrêmia, chẳng hạn,Thiên Chúa nhắc nhở chúng ta rằng Người luôn luôn dõi mắt nhìn mỗi người chúng ta để lời Người có thể hoàn tất nơi ta. Đó là hình ảnh của một nhánh hạnh nhân nở hoa đầu tiên để loan báo sự tái sinh của cuộc sống khi Xuân về (x. Gr 1:11-12). Mọi thứ đến từ Người và là ân sủng của Người: thế giới, sự sống, cái chết, hiện tại, tương lai, nhưng – như thánh Phaolo Tông Đồ bảo đảm với chúng ta – “anh em thuộc về Đức Kitô và Đức Kitô thuộc về Thiên Chúa” (1 Cr 3:23). Cách thế chúng ta thuộc về Thiên Chúa có thể được giải thích như thế này: đó là nhờ một tương quan cá vị và độc nhất với Đức Giêsu, có được từ Bí Tích Rửa Tội khi chúng ta được tái sinh trong cuộc sống mới. Chính Đức Giêsu là Đấng tiếp tục mời gọi chúng ta, qua lời Người, là hãy luôn đặt trọn niềm tín thác vào Người, yêu mến Người “hết lòng, hết trí khôn, hết sức” của ta (Mc 12:33). Vì thế mỗi ơn gọi, dù trong rất nhiều những nẻo đường đa dạng, luôn đòi hỏi một sự xuất hành khỏi chính mình để đặt trọng tâm cuộc sống chúng ta nơi Đức Kitô và Tin Mừng. Cả trong đời sống hôn nhân lẫn các hình thức của đời thánh hiến, cũng như đời linh mục, chúng ta phải vượt lên trên những lối nghĩ và cách ứng xử không phù hợp với thánh ý Thiên Chúa. Đó là một cuộc “xuất hành hướng dẫn chúng ta trên cuộc hành trình thờ phượng Thiên Chúa và phụng sự Người nơi anh chị em mình” (Diễn từ gửi Liên Hiệp các Bề Trên Tổng Quyền, ngày 8/5/2013) Vì thế, tất cả chúng ta được mời gọi để thờ phượng Đức Kitô trong lòng ta ( 1Pr 3:15) ngõ hầu chúng ta được rung động bởi tác động của ân sủng chứa đựng trong hạt giống lời Người, là hạt giống phải lớn lên trong chúng ta và phải được chuyển hóa thành việc phục vụ cụ thể anh chị em mình. Chúng ta không cần phải sợ: Thiên Chúa sẽ tiếp tục công trình tay Ngài với niềm đam mê và sự khéo léo trong mỗi chặng đường của cuộc sống. Người không bao giờ bỏ rơi chúng ta! Người có ước muốn hoàn thành kế hoạch dành cho ta trong lòng Người nhưng Người muốn hoàn tất kế hoạch ấy với sự ưng thuận và hợp tác của chúng ta.

3. Ngày hôm nay cũng vậy, Chúa Giêsu vẫn sống và đồng hành với chúng ta trên những nẻo đường của cuộc sống thường nhật để gần gũi mỗi người – bắt đầu từ những người rốt hết; và để chữa lành những yếu đuối và bệnh tật trong chúng ta. Giờ đây, hướng về những người đã lắng nghe được tiếng Chúa Kitô vang vọng trong Giáo Hội và hiểu được ơn gọi của chính mình, tôi mời gọi anh chị em hãy lắng nghe và bước theo Đức Giêsu, và để chính mình được biến đổi trong tận nội tâm nhờ lời Người, là “thần trí và là sự sống” (Ga 6:62). Đức Maria, Mẹ Chúa Giêsu và là mẹ chúng ta, cũng nói với chúng ta: “Hãy làm tất cả những gì Người bảo anh em” (Ga 2:5). Điều này sẽ giúp anh chị em dự phần trong một cuộc hành trình chung có khả năng giải phóng nguồn năng lượng tốt nhất nơi anh chị em và chung quanh anh chị em. Ơn gọi là hoa trái chín mọng trong một cánh đồng được canh tác tốt bởi tình yêu thương lẫn nhau thể hiện nơi việc phục vụ lẫn nhau, trong bối cảnh của một cuộc sống cộng đoàn thực sự. Không có ơn gọi nào được sinh ra chỉ cho riêng nó hay sống cho chính nó. Ơn gọi triển nở từ con tim Thiên Chúa và đâm hoa kết trái trong mảnh đất tốt của dân trung tín với Chúa, và từ những cảm nghiệm của tình huynh đệ. Chẳng phải là Đức Giêsu đã từng nói: “Cứ dấu này mà người ta sẽ nhận biết anh em là môn đệ Thầy, là anh em hãy yêu thương nhau” (Ga 13:35) hay sao?

4. Anh chị em thân mến, sống “chuẩn mực cao của đời sống Kitô hữu thường nhật” này (x. Gioan Phaolô II, Tông Thư Novo Milleniio Ineunte, 31) có nghĩa là thỉnh thoảng phải đi ngươc lại với trào lưu và đối đầu cả với những ngăn trở, bên ngoài cũng như bên trong chúng ta. Chính Đức Giêsu đã cảnh báo chúng ta: hạt giống tốt của lời Chúa thường bị quỷ dữ lấy đi, bị những gian truân ngăn chặn và bị những lo lắng thế gian cũng như những cám dỗ bóp nghẹt (x. Mt 13:19-22). Tất cả những khó khăn này có thể làm nhụt chí chúng ta, khiến chúng ta lui xuống những con đường có vẻ như thoải mái hơn. Tuy nhiên, niềm vui thực sự của những ai được kêu gọi bao gồm trong việc xác tín và cảm nghiệm rằng Chúa là Đấng trung tín và cùng với Người, chúng ta có thể tiến bước, trở thành những môn đệ và những chứng nhân cho tình yêu của Thiên Chúa, trong khi mở rộng con tim của chúng ta với những lý tưởng tuyệt vời, và những điều cao cả. “Kitô hữu chúng ta không được Thiên Chúa chọn lựa cho những điều mọn hèn; hãy hướng đến những nguyên lý cao cả nhất. Hãy dám đánh liều đời mình cho những lý tưởng thanh cao!” (Bài giảng trong thánh lễ ban Bí Tích Thêm Sức, 28/4/2013). Tôi xin các giám mục, linh mục, tu sĩ, các cộng đoàn và các Kitô hữu hãy định hướng các kế hoạch mục vụ ơn gọi theo chiều hướng này, qua việc đồng hành với các bạn trẻ trên những con đường thánh thiện, vì đó là những con đường cá vị, “đòi hỏi ‘một sự huấn luyện thiêng liêng’ chân thực có thể thích ứng với nhu cầu của từng người. Việc huấn luyện này phải hợp nhất các tài nguyên được trao cho mỗi người dưới hình thức những trợ giúp truyền thống của cá nhân và tập thể, cũng như những hình thức nâng đỡ gần đây từ các hiệp hội, và phong trào được Giáo Hội nhìn nhận” (Novo Millennio Ineunte, 31)

Vì thế, chúng ta hãy chuẩn bị tâm hồn thành những “mảnh đất tốt”, bằng cách lắng nghe, đón nhận và sống lời Chúa, và do đó, sinh được nhiều hoa trái. Càng kết hiệp với Chúa Giêsu qua lời cầu nguyện, Thánh Kinh, Thánh Thể, các bí tích được cử hành và được sống trong Giáo Hội và trong tình huynh đệ, chúng ta càng thấy lớn lên trong chúng ta niềm vui được cộng tác với Chúa trong việc phục vụ Nước Trời, Vương Quốc của tình thương và chân lý, của công lý và hòa bình. Mùa gặt sẽ bội thu, tỉ lệ với ân sủng mà chúng ta khiêm nhu đón nhận trong cuộc sống của chúng. Với ước mong này và với lời cầu xin anh chị em hãy cầu nguyện cho tôi, tôi ưu ái ban Phép Lành Tòa Thánh cho anh chị em.

Từ Vatican, Ngày 15 tháng Giêng 2014

+ Đức Thánh Cha Phanxicô

(J.B. Đặng Minh An dịch)

2014-01-31T22:47:17+00:00